Chuyện ở Châu Âu

Đăng vào 22/10/2020 lúc 08:31

Tháng vừa qua, tôi ở nước ngoài nhiều hơn ở nhà. Tôi đi nhiều đến mức khi trở về, cả tâm hồn, trí óc, và thể xác đều gần như kiệt quệ

Tháng vừa qua, tôi ở nước ngoài nhiều hơn ở nhà. Tôi đi nhiều đến mức khi trở về, cả tâm hồn, trí óc, và thể xác đều gần như kiệt quệ. Chưa có bao giờ tôi mệt mỏi vì một chuyến đi, nhưng đồng thời cũng trải qua nhiều chuyện đáng nhớ đến như vậy. Đã có những chuyện xảy ra, mà tôi sợ rằng sau này khi nhớ lại, tôi sẽ không khỏi rơi lệ nếu nhớ về chúng. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy mình buộc phải viết, vì thời gian trôi qua và kí ức chắc chắn sẽ nhạt nhòa. Đến lúc đó, có lẽ tôi sẽ không còn nhớ rõ những kỷ niệm ấy như bây giờ.

_IMG_6128_
Hoàng hôn Berlin

1.

Đó là lần đầu tiên tôi đi dạo cùng một ai đó lúc nửa đêm. Tôi chỉ nhớ, lúc đó vào khoảng ba đến năm giờ sáng, nhưng tôi đã chợp mắt từ trước khoảng 2 tiếng, nên đầu óc tỉnh táo lạ thường.

Người bạn Berlin khoe với tôi rằng, anh có thể thức trắng cả đêm mà vẫn tỉnh táo. Anh nói rằng kỷ lục của anh là ba đêm liền không ngủ. Tôi nói không tin, sau đó liền hỏi, liệu có phải anh bị mắc chứng mất ngủ không. Anh cười và nói hoàn toàn không, nếu cần anh có thể thức trắng để làm việc, còn nếu không chỉ cần đặt mình xuống là anh ngủ. Tôi bèn nói tôi ghen tị với anh, vì tôi không thể nào thức trắng mà đầu óc vẫn tỉnh táo cho được, và mỗi khi nằm xuống, tôi phải mất đến 1-2 tiếng mới chìm vào giấc ngủ vì tính tôi hay suy nghĩ.

Không lạ gì. Em là con gái mà. 90% suy nghĩ của phụ nữ là không quan trọng. Họ nghĩ ngợi quá nhiều nhưng toàn là những chuyện vớ vẩn. Chỉ có 10% những gì phụ nữ nghĩ là quan trọng.
Oh really? Thế còn đàn ông thì sao?
Chắc cũng phải được 20% đấy.
Không có đâu. Em đã đọc rất nhiều nghiên cứu rồi đấy nhé. Đàn ông suốt ngày chỉ nghĩ đến sex thôi, chuyện đó chắc phải chiếm đến 95% tâm trí họ quá. Nên nếu nói chỉ 10% suy nghĩ của phụ nữ là quan trọng, thì cũng chỉ 5% suy nghĩ của đàn ông là quan trọng thôi.
Hẳn nhiên là tôi rất hài lòng vì câu “phản pháo” của mình. Nhưng rồi cả hai chúng tôi đều rơi vào im lặng. Bởi vì những gì hiện ra trước mắt chúng tôi quá đẹp để có thể hững hờ. Dòng sông Spree in bóng trăng huyền ảo cùng dáng cầu cong cong, tạo nên một khung cảnh lung linh sắc màu mơ mơ thực thực. Khi đó tôi đã không mang theo máy ảnh, nhưng hình ảnh ấy đến giờ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Giả như tôi có ghi lại vẻ đẹp ấy vào trong máy, thì có lẽ hình ảnh ấy cũng không thể đẹp hơn, thực hơn cho được.

Trong suốt chuyến đi được Bộ Ngoại giao Đức tổ chức ở Berlin, tôi đã được đưa đến nhiều địa điểm đẹp đẽ. Tôi đã đi thuyền trên sông lúc hoàng hôn. Tôi còn được mời ăn tối trên tháp truyền hình Berlin, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh Berlin lộng lẫy ngập tràn màu sắc. Tôi tin rằng mình đã nhìn thấy hết những vẻ đẹp “tiêu biểu” của Berlin. Nhưng không có khung cảnh nào đẹp và lãng mạn bằng sáng sớm hôm ấy. Cảnh đẹp ấy, cùng tiếng chim reo lảnh lót đây đó bên bờ sông đã để lại trong tôi niềm hạnh phúc choáng ngợp không thể nào quên.

Berlin giờ đây vẫn là thành phố của những bức tường, nhưng theo một nghĩa khác :)
Berlin giờ đây vẫn là thành phố của những bức tường, nhưng theo một nghĩa khác 🙂

2.

Khi đó tôi đang ngồi trong một quán cà phê nhìn ra Moulin Rouge ở Montmartre. Vì đang bận trao đổi với người bạn qua mạng, tôi không để ý chút gì đến khung cảnh xung quanh, mà chỉ chăm chăm gõ điện thoại. Chúng tôi đang ở cao trào câu chuyện, và trước câu đùa của bạn, tôi bất giác cười phá lên và lúc đó mới nhận ra có một người đang nhìn mình. Ông ngồi quay mặt vào tôi và nhìn tôi chăm chú. Tôi nói xin lỗi, bằng tiếng Pháp pha lẫn tiếng Anh ngọng nghịu, nếu như tôi có làm phiền ông, vì tôi không biết ông ngồi ngay đó. Ông nói không sao đâu, rồi hỏi có phải tôi là du khách đến chơi Paris không. Ông tự giới thiệu mình là người Paris và sinh ra tại nơi này, khiến tôi không khỏi thốt lên rằng tôi ghen tị với ông như thế nào. Bởi vì, không nghi ngờ gì nữa, Paris là một trong những nơi đẹp nhất để sống trên thế gian này. Ông cười và gật đầu, thậm chí chẳng buồn phủ nhận câu nói của tôi.

Cứ như thế, ông trở thành người thầy tiếng Pháp đầu tiên của tôi trên đất Pháp.

Đó là lần đầu tiên tôi có một cuộc trò chuyện dài cùng một người Pháp. Vì từng học tiếng Pháp, nên tôi có thể hiểu được nếu “thầy” nói thật chậm và kết hợp với tiếng Anh. Hẳn nhiên là tôi nói chuyện rất lúng túng, nhưng thầy không ngừng động viên và nói rằng tôi phát âm hoàn hảo. Thầy mời tôi đi ăn tối và trong suốt cuộc nói chuyện ấy, chúng tôi bàn luận về những nơi đẹp nhất ở Châu Âu. Thầy còn hát cho tôi nghe những bài hát quen thuộc mà tôi nhắc đến, như Ne me quitte pas, Aux Champs Élysées, La Vie en Rose.. bằng giọng hát đầy vui tươi và duyên dáng.

Không ngoài dự đoán của tôi, thầy còn độc thân. Nhưng tôi cứ nghĩ thầy hẳn là một người đàn ông đã ly dị vợ, vì thầy đã đứng tuổi với mái đầu điểm bạc. Nào ngờ thầy chưa từng kết hôn, với lý do thầy chưa bao giờ gặp được “la femme de ma vie.”

Vậy đấy, cho dù người ta có ở thành phố lãng mạn nhất thế giới cả cuộc đời, thì cũng không gì đảm bảo một cuộc sống phủ màu hồng.